Mưa mưa
05 Jun, 2012
Chuông gió vừa mua lúc chiều, chưa kịp treo lên thì hạt mưa đầu tiên đã nương mình đáp được cửa phòng.
Mưa đầu mùa năm nay thật là tầm tã. Vừa nghe một câu chuyện thất tình về thì trời có bao nhiêu nước lại xối hết xuống đường. Thật là giống phim mà. Kể ra thì nếu có thể dang tay bước trong mưa thì cũng không đến nỗi quá tồi. Chỉ là, chỉ là… chúng ta còn quá bình thường để có thể nổi chứng ngông nghênh. Ông bạn chở về đến gần nhà thì xe xẹp lốp, hai đứa lóp ngóp dẫn bộ xe. Vào được nhà thì áo quần lướt thướt ướt mưa, mà lại không muốn tắm ngay, vì sợ tắm xong thì mưa vừa tạnh, không nghe được nữa tiếng mưa.
Ngày cười như cũ. Mà ta vẫn sững sờ. Năm tháng phai mờ, tiếng cười rạn vỡ. Ngày mai có gặp lại chăng.
Khuyên ư? Khuyên gì? Khuyên rằng mỗi người nhường một bước. “Có thật như thế là được?” Ai biết! Nhưng đôi khi những việc phức tạp lại được giải quyết bằng những cách rất giản đơn.
Chúng ta ngày gió tin rằng mình đủ mạnh mẽ để sống một mình, để gánh đủ muộn phiền bản thân mà hững hờ đi qua đời sóng gió. Chỉ là một đêm mưa, nước hắt về chéo áo, mới chợt nhớ kẻ tần ngần cầm dù cùng đứng tối qua. Hoặc giả lại thấy giật mình vì vẫn còn người lặng đứng kế bên.
Chúng ta bảo phải nhìn xa hơn vào những mâu thuẫn tương lai. Nhưng thật sự tương lai nào chẳng đầy mâu thuẫn. Ta chẳng biết mai mình có trở nên xấu xa đi không, thì cũng chẳng biết chừng lại có thể vì một người mà tốt hơn lên.
Hoa những ngày mưa. Lưa thưa qua ngõ. Gặp nhau vì lẽ gì? Chia tay lìa nỗi nhớ. Duyên phí hoài duyên.
Chúng ta luôn bảo rằng đã quá già rồi để tin rằng chỉ hai người yêu nhau là đủ. Nhưng thật tình, có bao giờ ta đã đủ yêu chưa.
(Kaze’s Blog – bethewind.wordpress.com)














