Khi cha đánh đòn…

17 Jul, 2012

Cha tôi là người rất nóng tính và khó gần. Đó là những gì mà trước đây tôi đã nghĩ về cha. Cha ít khi nào đùa giỡn với hai anh em tôi, vì thế, chuyện hai anh em muốn tâm sự điều gì đó với cha là điều không tưởng. Tôi thường nghĩ: “Không biết tại sao mỗi lần cha đi làm về thì cả nhà lại im phăng phắc như thế?”. Khi nói với mẹ tôi điều này, mẹ bảo:

- Vì công việc của cha con ở cơ quan rất căng thẳng nên khi về nhà, cha không thích ồn ào.

Nhưng không chỉ thế, mỗi lần hai anh em tôi có lỗi gì, cha biết được đều đánh đòn. Tôi nhớ có lần, tôi cãi lời mẹ ngay lúc ba tôi vừa về đến nhà, thế là tôi bị một trận đòn nên thân. Cha dùng chổi quét nhà đánh tôi bầm tím cả mông. Lúc đó tôi giận cha lắm, tôi leo lên giường nằm ngủ mà đau nhức cả người. Thế rồi trong giấc ngủ chập chờn, tôi có cảm giác như bàn tay ai đó đang xoa bóp cho tôi. Tôi hé mắt nhìn thì thấy cha đang thoa dầu vào những vết bầm của tôi. Thế rồi tôi nghe cha nói với mẹ:

- Không đánh thì sợ con hư, đánh rồi thì tội, đánh nó mà mình đau gấp trăm gấp ngàn lần…

Tôi bỗng thấy mắt mình cay cay, thì ra cha rất thương mình, mình thật có lỗi khi giận hờn cha. Từ đó trở đi, tôi không dám để cha buồn nữa.

Càng lớn, tôi càng hiểu cha mình hơn. Cha phải cực khổ đi làm để nuôi cả gia đình, luôn phải ưu tư, suy nghĩ nhiều. Buổi sáng hôm tôi đi xem kết quả thi đại học, tôi hồi hộp dò danh sách… Đậu rồi! Còn niềm vui sướng nào hơn, tôi chạy nhanh về nhà báo cho cha mẹ biết tin vui. Mẹ tôi mừng rỡ báo tin cho mọi người cùng biết, còn cha chỉ nở một nụ cười hạnh phúc, mãn nguyện, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cha nói:

- Mơ ước của cha bấy lâu nay đã thành sự thật! Con giỏi lắm!

Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé trước tấm lòng của cha. Cha ơi, hãy luôn là bóng cả của cuộc đời con nhé!

Lê Nguyễn Minh Quân

Share on FacebookTweet about this on TwitterShare on Google+

Related Posts

Leave a reply

*